Điểm đến đầu tiên của đoàn chúng tôi là Đèo Đá Trắng. Đó là khoảnh khắc một kẻ mê xê dịch như tôi phải lặng người. Con đèo sừng sững hiện ra giữa những dãy núi trùng điệp, một bên là vách đá vôi trắng bạc như tuyết phủ, một bên mở ra thung lũng sâu ẩn hiện vài căn nhà nhỏ phía xa.
Nhìn lại dải lụa đường ngoằn ngoèo vừa đi qua, tôi thầm cảm ơn sự điềm tĩnh của bạn đồng hành Sealion 6. Đi đường đèo Tây Bắc, người ta sợ nhất là những cú giật mình khi vào cua. Nhưng chiếc xe này lại mang đến một sự nâng niu đến kỳ lạ. Điểm dễ chịu nằm ở khả năng cách âm của cabin kết hợp cùng hệ truyền động PHEV vận hành khá êm ở mọi tốc độ hành trình.
Khi xe chạy qua những cung đường núi, âm thanh trong cabin vẫn giữ được độ ổn định. Mọi chuyển động đều mượt mà, tĩnh lặng đến mức người bạn đồng hành ghế sau tôi vẫn có thể lim dim mơ màng, người bạn ngồi kế bên tôi vẫn thư thả nhịp chân theo điệu nhạc. Hệ thống âm thanh loa được bố trí quanh cabin. Chất âm thiên về sự mềm mại, đủ trong để nghe vocal rõ ràng nhưng vẫn giữ được độ dày ở dải bass khi mở những bài nhạc acoustic trên những chặng đường dài.
Cung đường dần mở ra trước mắt tôi với những triền đồi xanh, những khúc cua mềm và không khí mát lạnh rất đặc trưng. Mọi thứ như chậm lại một nhịp. Không còn tiếng còi xe hay cảm giác vội vã thường ngày, chỉ có những cơn gió mơn man ngoài cửa kính và những dãy núi nối tiếp nhau phía xa.
Càng lên cao, khoảng trời phía trước càng mở rộng, những tầng núi xa dần hiện ra trong ánh nắng ban chiều. Tà Phềnh đón chúng tôi bằng một buổi chiều rất “Tây Bắc” như thế. Trời trong, gió mát và nhịp sống chậm đến mức chỉ muốn ngồi yên giữa khoảng không để ngắm mây trôi qua những ngọn núi.
Sau nhiều giờ ôm cua trên các cung đèo, nơi đây giống như một khoảng nghỉ đúng nghĩa. Nơi người ta có thể tạm rời khỏi những kết nối thường nhật để trở về gần hơn với thiên nhiên. Giữa không khí mát lành, những đồi chè trải dài và biển mây lững lờ trước mắt, tôi mới hiểu vì sao Mộc Châu luôn có sức hút riêng với những người yêu roadtrip đến vậy.











